25/04/2026 22:05
Minh Tú kết hôn với doanh nhân người Đức tên Chris vào tháng 4/2024 sau nhiều lần chia tay rồi tái hợp. Tháng 8/2025, cô gặp sự cố khi tham gia chương trình Sao nhập ngũ dẫn đến đứt dây chằng, dập xương và rách sụn chêm ở chân trái, tới nay vẫn chưa hoàn toàn hồi phục.
Nhan sắc 35 tuổi trải lòng với Ngôi Sao về đời sống hôn nhân, khát khao có con và những thử thách phải đối mặt trong quá trình điều trị chấn thương nghiêm trọng.
Những lời bộc bạch của Minh Tú
- Từ khi kết hôn, chị thấy bản thân thay đổi rõ nhất ở điểm nào?
- Tôi nghĩ ai lập gia đình cũng sẽ thay đổi rất nhiều. Vợ chồng tôi vừa kỷ niệm hai năm cưới, và điều tôi nhận thấy rõ nhất là mình có trách nhiệm hơn với tổ ấm nhỏ. Tôi vốn là người sống thiên về cảm xúc, lại tham công tiếc việc nên trước đây thường ưu ái sự nghiệp hoặc bản thân. Nhưng từ khi kết hôn, mọi suy nghĩ và hành động của tôi đều cân nhắc đến bạn đời.
Thực ra tôi thay đổi không chỉ vì lập gia đình. Khi trưởng thành, trải nghiệm và vấp ngã nhiều hơn, tư duy hay cách cư xử cũng dần điều chỉnh. Điều tôi thấy rõ nhất là mình biết kiềm chế cảm xúc hơn ngày xưa một chút. Trước đây tôi khá bản năng, dễ nóng giận, mất bình tĩnh và lớn tiếng. Nhưng sau nhiều bài học, cộng thêm tình yêu thương, sự tôn trọng trong hôn nhân cũng như các mối quan hệ xung quanh, tôi dần tiết chế hơn, chậm lại để suy nghĩ trước khi đưa ra quyết định.
Tôi cũng thực hành quán tâm, dành thời gian nhìn lại mỗi ngày: hôm nay mình đã làm gì tốt hay chưa tốt, có vô tình "nặng nhẹ", làm ai tổn thương không. Tôi cũng nghĩ nếu chuyện tương tự xảy ra trong tương lai, mình sẽ thay đổi cách hành xử thế nào để mối quan hệ tốt đẹp hơn. Cứ như vậy, những điều chỉnh nhỏ trong hai năm qua giúp tôi trưởng thành hơn một chút, và tuổi tác kèm trải nghiệm cũng dần định hướng lại nhân sinh quan.
- Bước vào hôn nhân, chị thấy điều gì khó thích nghi hơn cả?
- Tôi là người mạnh mẽ, độc lập, nếu sống một mình vẫn ổn, bởi vậy tôi kết hôn khá muộn. Tôi đam mê công việc, còn nhiều điều muốn làm và các thành tựu mong chạm tới, nên dành không ít thời gian cho bản thân và sự nghiệp. Đó là lý do tôi suy nghĩ cực kỳ nghiêm túc, tìm hiểu nửa kia rất kỹ trước khi quyết định lập gia đình.
Sau kết hôn, cuộc sống có nhiều thay đổi. Điều khiến tôi khó thích nghi nhất là phải học cách cân bằng thời gian lẫn tình cảm giữa gia đình với công việc và bản thân. Tôi muốn mình là người phụ nữ vui vẻ với cuộc sống, vẫn tiếp tục công việc và làm điều mình yêu thích, đồng thời duy trì hạnh phúc trong hôn nhân.
Tôi thuộc tuýp người chỉ làm điều gì đó vì nó khiến mình hạnh phúc chứ không phải bắt buộc. Và trộm vía, bạn đời của tôi luôn thông cảm, kiên nhẫn, thấu hiểu, lắng nghe mọi vấn đề của vợ và giúp tôi cân bằng mọi thứ theo cách ổn định nhất.
- Ngoài ra, yếu tố nào giúp chị cảm thấy được chữa lành nhất sau kết hôn?
- Đó là sự tự do. Tôi có cá tính mạnh, đôi lúc rất truyền thống nhưng nhiều khi lại phóng khoáng. Điều quan trọng là dù đã lập gia đình, tôi vẫn được tự do, tất nhiên trong khuôn khổ mà cả hai cùng đặt ra. Tôi vẫn được làm những việc mình thích, có thời gian riêng cho bản thân trong sự vui vẻ của bạn đời. Anh ấy luôn mong tôi hạnh phúc, sẽ vui khi thấy mình vui. Tôi nghĩ điều chữa lành nhất là tìm được người như vậy.
Chặng đường gắn bó của chúng tôi có nhiều lúc rất vui, nhưng cũng đầy biến cố. Trong khoảng thời gian yêu nhau, chia tay rồi quay lại và nghiêm túc xây dựng mối quan hệ lâu dài, cả hai từng cùng mắc kẹt trong đại dịch Covid-19, rồi anh ấy giúp tôi vượt qua khủng hoảng tâm lý khi ba đổ bệnh, lúc ông ra đi, và nhiều vấn đề khác trong cuộc sống. Có những thời điểm tôi ở "vùng trũng", yếu đuối và không còn nhiều sức lực, Chris vẫn luôn ở đó, giúp tôi mạnh mẽ đứng dậy để bước tiếp.
Lần đầu quen anh xã, tôi còn quá trẻ, mới 21 tuổi thôi. Cả hai có nhiều quan điểm về tình cảm và cuộc sống khác biệt nên không tìm được tiếng nói chung, kết thúc giai đoạn tìm hiểu sau vài tháng. Rồi mỗi người tiếp tục hành trình riêng, gặp những người cần gặp. Đến 29 tuổi, tôi mới gặp lại Chris. Tôi nghĩ mình có duyên với người này nên vũ trụ sắp đặt để cả hai vô tình chạm mặt tại đúng thành phố mình đang sống. Đi một vòng rồi lại tìm thấy nhau, người ta hay gọi là định mệnh, và tôi tin vào điều đó.

- Theo chị, điều gì giúp tình yêu lâu năm không bị bào mòn bởi thời gian, khoảng cách hay những lần cả hai không còn ở phiên bản đẹp nhất?
- Thật ra tôi không có quá nhiều kinh nghiệm tình trường, nhưng quan điểm của tôi là tình yêu nào cũng có khả năng bị bào mòn. Điều quan trọng là chúng ta nhìn ra điều đó và cả hai có chung tay vun đắp hay không.
Trong hôn nhân, tôi vẫn là tân binh vì hai năm quá ngắn so với những mối quan hệ hàng chục năm ngoài kia. Điều tôi nhìn thấy ở những người đi trước là sự thông cảm, bao dung, lắng nghe và học cách thấu hiểu nhau. Đó cũng là các từ khóa mà mẹ tôi hay ba má chồng dành cho chúng tôi như lời khuyên.
Tôi cũng hay hỏi anh xã: Nếu một ngày nào đó cả hai vẫn quý trọng nhau nhưng tình cảm lại phai mòn và hết yêu thì sao? Anh nói trước khi nghĩ đến điều đó, mình nên cùng nhau bồi đắp mối quan hệ, đừng để nó rơi đến mức không còn cứu vãn được nữa.
- Đã có lúc nào anh chị rơi vào trạng thái tụt cảm xúc?
- Có lẽ do mới cưới nên chúng tôi chưa gặp tình trạng đó. Nhưng thật ra có một vấn đề là thời gian dành cho nhau. Chồng tôi làm logistics nên đi công tác rất nhiều, hầu như tuần nào cũng vắng nhà. Ngày xưa tôi tham công việc, thích đi diễn, quay hình, dẫn đến cả hai ít ở bên nhau. Nhưng từ khi hiểu ra sự ưu tiên phải là gia đình, tôi đã thay đổi.
Hiện tại, khi Chris đi công tác, tôi sẽ đồng hành nếu trống lịch. Ban ngày chồng đi làm, tôi dạo chơi loanh quanh thôi, nhưng ít nhất buổi tối anh ấy cũng có bạn đời bên cạnh. Có ngày tâm sự được, nhiều khi mệt quá thì ngủ luôn, nhưng mình hiểu rằng sự hiện diện của nhau rất đẹp và ấm áp.
- Đâu là sợi dây gắn kết quan trọng nhất giữa vợ chồng chị?
- Tôi nghĩ đó là sự bao dung, kiên nhẫn, thông cảm và lắng nghe. Sự chia sẻ cực kỳ quan trọng trong mối quan hệ của chúng tôi. Dù làm ở lĩnh vực hoàn toàn khác nhau, khi xảy ra bất kỳ vấn đề nào trong công việc hay cuộc sống, cả hai đều chọn thời điểm thích hợp để ngồi xuống bày tỏ với nhau. Gia đình tôi ưu tiên lắng nghe, chia sẻ để hiểu được người kia đang mong muốn điều gì, hoặc gặp vấn đề ra sao. Đó là sợi dây kết nối rất quan trọng giữa hai vợ chồng.
- Điểm nào ở ông xã khiến chị luôn thấy yêu và muốn gắn bó lâu dài?
- Điều khiến tôi trân trọng nhất là sự tử tế, tôn trọng mà anh xã dành cho tôi cũng như gia đình, bạn bè của vợ. Tôi chia sẻ mọi chuyện, anh ấy luôn đón nhận một cách khách quan. Sau đó, cả hai cùng nhau quyết định và giải quyết vấn đề.
Chris luôn mong tôi được tự do, thoải mái làm những điều mình thích. Chẳng hạn việc nấu ăn, tôi muốn thì vào bếp, không thì thôi. Tôi luôn nghĩ "mưa tới đâu mát mặt tới đó", bởi không biết trước tương lai thế nào. Điều quan trọng là sống hết mình ở hiện tại, dành cho nhau sự trân trọng, tình cảm đẹp và cách đối xử tốt nhất, để lỡ có vấn đề gì xảy ra thì mình sẽ không tiếc nuối về khoảng thời gian mình từng ở với nhau.
- Khi hai người có nhiều khác biệt về văn hóa, lối sống và cách thể hiện tình cảm, anh chị đã học cách dung hòa ra sao để luôn thấy dễ chịu bên nhau?
- Tôi nghĩ cả hai đều phải đặt tâm sức vào việc đó, không chỉ học cách hiểu nhau mà còn dành thời gian giải thích về văn hóa cũng như lý do đưa ra quyết định.
Một ví dụ cơ bản là vấn đề kinh tế, hẳn gia đình nào cũng phải bàn tới. Ở Việt Nam, thường chồng đi làm mỗi tháng sẽ đưa tiền về cho vợ, dù ít hay nhiều. Nhưng người phương Tây hầu như không làm vậy. Nếu mình nói giờ cưới rồi thì mỗi tháng anh phải đưa tiền cho em, họ sẽ nghĩ em cũng đi làm, có thu nhập, không gặp khó khăn tài chính, tại sao anh phải làm vậy.
Bởi thế, chúng tôi dành thời gian chia sẻ quan điểm nhằm tìm ra phương án mà cả hai đều vui vẻ. Cuối cùng, vợ chồng tôi chọn giải pháp là chuyển tiền vào quỹ chung để chi tiêu cho gia đình. Cả hai không đặt nặng tỷ lệ đóng góp. Ví dụ, giai đoạn này anh xã thu nhập tốt hơn thì bỏ vào nhiều hơn. Còn năm qua tôi gặp vấn đề sức khỏe, thu nhập bị ảnh hưởng nên hầu như không bỏ vào. Chris lo phần đó và vẫn chăm sóc vợ chu đáo. Tôi thấy như vậy công bằng cho cả hai, chồng cũng vui vẻ hưởng ứng.
Tất nhiên tôi là người quản lý quỹ chung. Đa phần những người vợ Việt đều giữ vai trò này vì họ biết cách chi tiêu, sắp xếp phù hợp cho gia đình.

- Từng chia sẻ mong muốn sớm có con, chị đã cố gắng thế nào vì điều đó trong hai năm hôn nhân?
- Nỗ lực lớn nhất của tôi là dành thời gian nhiều hơn bên bạn đời. Gần như Chris đi công tác ở đâu, tôi theo đó. Cũng vì vậy mà tôi mắc kẹt ở Oman cùng anh hồi cuối tháng 2.
Hiện tại, tâm lý vợ chồng tôi thoải mái hơn về chuyện có con. Các bạn thân như anh Đỗ Long hay chị Võ Hoàng Yến cũng khuyên tôi giữ tinh thần lạc quan, vui vẻ. Tôi tin mọi nhân duyên đều được sắp đặt. Lúc nào vũ trụ ban tặng, em bé sẽ tới.
- Điều khó khăn nhất với hai vợ chồng trong giai đoạn kiếm con là gì?
- Thật ra chúng tôi không để mình áp lực quá nhiều. Trộm vía, quan điểm về con cái của tôi và Chris khá giống nhau. Cả hai đều thích trẻ con nhưng mong mọi thứ diễn ra tự nhiên, mình chỉ cần cố gắng trong khả năng.
Gần một năm qua, từ lúc tôi bị tai nạn, bác sĩ cũng không khuyến khích có thai, bởi khi đó tải trọng lên cơ thể và đầu gối sẽ rất lớn. Do vậy, tôi đợi chân hồi phục mới tiếp tục chặng đường tìm em bé.
Tôi là người khá overthinking nên "đông tây y kết hợp". Ngoài chuyện đi khám tổng quát, tiền sản theo tây y, tôi được nhiều phụ nữ tiền bối hướng dẫn các phương pháp đông y, chẳng hạn ngâm chân, uống trà táo đỏ kỷ tử hoặc áp dụng những mẹo và bài thuốc dân gian.
- Chị quan niệm thế nào về vai trò của con cái trong đời sống hôn nhân?
- Nhiều người muốn sinh con để vui nhà vui cửa, hoặc về già có người chăm. Nhưng vợ chồng tôi không suy nghĩ theo hướng đó. Tôi không mong muốn có em bé để sau này con nuôi mình, mà khi tình yêu dành cho một người đủ lớn, ta sẽ muốn có sợi dây gắn kết giữa cả hai. Vợ chồng tôi đều thích trẻ con và muốn có một món quà như sự tiếp nối sang chương tiếp theo của tình yêu.
Tôi nghĩ đứa trẻ không hoàn toàn là sự ràng buộc giữa hai người, mà là mối gắn kết để họ cùng nhau chăm sóc, nuôi nấng, dạy dỗ. Nó cũng khiến vợ chồng có trách nhiệm hơn với gia đình, hôn nhân và nửa kia.
- Chị nghĩ bản thân sẽ là người mẹ kiểu thế nào: nghiêm khắc hay mềm mỏng; quản lý con chặt chẽ hay muốn làm bạn và cùng con trưởng thành?
- Tôi nghĩ mình sẽ có hai khía cạnh. Về mặt tích cực, tôi muốn là người bạn của con, lắng nghe và trò chuyện để hiểu bé hơn, giúp con không ngại chia sẻ những vấn đề mình gặp phải. Đến khi con lớn, muốn đi chơi thì tôi sẽ dắt theo luôn.
Còn ở khía cạnh chưa tích cực lắm, có lẽ tôi cũng mang một chút ảnh hưởng từ mẹ mình nên sẽ hơi khắt khe với con ở vài điểm. Anh xã từng hỏi liệu em có đánh con không. Thật ra chẳng người mẹ nào muốn đánh con hết, nhưng đôi lúc tôi nghĩ nếu bé lỳ quá thì sao, liệu mình có lớn tiếng, "khẽ tay" vào mông, hay đưa ra những hình phạt giống hồi xưa mẹ từng làm không. Tôi chưa biết trước và sẽ cố gắng tránh điều đó.
Mỗi người đều có phương pháp dạy con khác nhau, tôi nghĩ không ai đúng hay sai tuyệt đối, mà là có phù hợp hay không với văn hóa, tính cách và nền tảng của đứa trẻ. Tôi sẽ tìm cách cân bằng giữa thế hệ của mình và con.

- Cuối năm 2025, chị từng kể về chuỗi ngày nhiều biến động: sức khỏe sa sút, phải nhập viện nhiều lần, công việc chững lại và cả áp lực tài chính. Khi mọi chuyện đến dồn dập, điều gì giữ chị không gục ngã?
- Có thể gọi là may mắn khi tôi ở gần những người có suy nghĩ tích cực, nhờ vậy bản thân cũng thêm lạc quan, đón nhận mọi chuyện nhẹ nhàng hơn. Tất nhiên khi những việc không như ý xảy ra, mình có buồn không? Có chứ! Mình đau khổ, khóc lóc, than vãn không? Có! Nhưng nó không làm mình bế tắc hay day dứt quá lâu, chỉ khoảng 1-2 tuần rồi thôi.
Tôi nghĩ cuộc sống không thể luôn nắng đẹp, càng không phải lúc nào cũng bão táp phong ba. Sẽ có ngày rực rỡ, ngày âm u, có ngày tối thui luôn. Hãy cứ vui vẻ đón nhận, chuyện gì cũng có cách giải quyết phù hợp.
Chân tôi gặp chấn thương, đến nay vẫn viêm tới viêm lui, tràn dịch, ảnh hưởng đến sinh hoạt và công việc. Tôi thấy đau và khó chịu chứ, nhưng chọn đón nhận với tâm thế rằng đây là chuyện phải xảy ra. Tôi sẽ nghĩ về những may mắn mà ơn trên ban tặng, chẳng hạn mình có công việc, bạn bè, khi bị bệnh thì có chồng và nhiều người ở bên chăm sóc, mình đủ khả năng tài chính để sử dụng những dịch vụ y tế tốt nhất...
Tôi luôn bám víu vào những phước lành ấy để cảm thấy cuộc sống của mình vẫn quá tuyệt vời so với nhiều người khác. Mình hãy trân trọng, biết ơn điều đó, suy nghĩ tích cực và sẽ vượt qua giông bão thôi.
- Những lúc mệt mỏi nhất, chị được ông xã động viên và san sẻ ra sao?
- Ngoài khía cạnh kinh tế, tôi thấy mình rất may mắn khi có bạn đời biết thông cảm, kiên nhẫn, quan tâm chăm sóc chu đáo.
Sau khi mổ, tôi đâu có đi đứng được. Anh ấy phải sắp xếp thời gian để vừa đi làm vừa chạy vào bệnh viện chăm vợ. Đến lúc tôi được về nhà dưỡng thương, có người nấu cơm sẵn thì chồng sẽ hâm nóng, đút cho ăn. Giai đoạn ấy tôi còn ngồi xe lăn. Chồng đi làm lo vợ ở nhà buồn nên tranh thủ hai tiếng nghỉ trưa chạy từ văn phòng về, đẩy tôi đi vòng vòng cho thoáng. Đợt đó anh cũng chủ động không đi công tác nhiều như mọi khi.
Chris còn hỗ trợ tôi tập vật lý trị liệu, chăm sóc kỹ lưỡng, cả thay đồ, vệ sinh cho mình. Những chuyện tế nhị như vậy, để người lạ làm thì mình ngại nên chỉ có bạn đời giúp đỡ thôi. Nhìn chồng vừa phải đi làm kiếm tiền, vừa loay hoay lo cho chó mèo trong nhà, lại thêm bà vợ nữa, tôi thấy thương lắm!
Anh xã còn động viên tinh thần tôi nhiều lắm. Việc tôi có thể suy nghĩ tích cực và thay đổi được như bây giờ, ngoài những người xung quanh thì chồng góp phần rất quan trọng. Tôi thấy mình thật sự may mắn!

- Chấn thương ảnh hưởng thế nào đến công việc và những kế hoạch của chị?
- Những công việc đã ký kết thì tôi hoàn tất rồi nên không bị ảnh hưởng, nhưng 3-4 tháng đầu hoàn toàn không đi làm được. Gần một năm qua, tôi thỉnh thoảng đi sự kiện nhưng không thể đứng lâu. Dù vậy, trời thương và khán giả ưu ái nên tôi vẫn có công việc như livestream hoặc quay show nấu ăn, kiếm thu nhập trang trải cuộc sống và thấy vui vì mình được lao động.
Ban đầu chân tôi hồi phục khá nhanh, nhưng không may trải qua một đợt nhiễm trùng và vẫn đang trong quá trình điều trị biến chứng hậu phẫu. Hiện tại, tôi chưa linh hoạt khi đi lại, khó mang giày cao gót, không thể đứng lâu, dễ bị tràn dịch khớp gối... Đó là lý do tôi chưa thật sự trở lại công việc dù có nhiều lời mời dự sự kiện, chụp bộ sưu tập. Từ chối nhiều cũng ngại, tôi sợ người ta nghĩ mình chảnh, nhưng thật sự điều kiện sức khỏe chưa cho phép. Có lần tôi tham công việc, đi chụp xong tối về bị tràn dịch, lại phải vào bệnh viện xử lý.
Giai đoạn này tôi không tập luyện thể thao được, và cũng tẩm bổ để phục hồi nên tăng cân khá nhiều, từ 58 kg lên 64 kg. Tôi biết mình đang hơi tròn, nhưng đôi lúc đọc những bình luận trên mạng cho rằng mình có em bé hoặc "sao người mẫu mà mập quá vậy", tôi hơi mất tự tin nên không muốn xuất hiện nơi công cộng quá nhiều.
- Mục tiêu quan trọng nhất của chị trong thời gian tới, về cả công việc lẫn đời sống cá nhân?
- Tôi nghĩ là tận hưởng cuộc sống, tập trung vào hiện tại nhiều hơn và trân trọng mỗi ngày trôi qua. Ví dụ hôm nay ngồi đây trả lời phỏng vấn, tôi biết ơn vì thấy rằng mình vẫn được mọi người quan tâm, chứ chưa chắc 5 năm sau còn như thế. Do đó, tôi luôn muốn làm tốt nhất trong khả năng.
Với hôn nhân cũng vậy, hiện tại hạnh phúc thì cứ tận hưởng đi. Sẽ có lúc giông bão đến với chiếc thuyền của hai vợ chồng, khi đó mình phải cùng nhau lèo lái để vượt qua. Còn chuyện con cái, tôi nghĩ đó là duyên phận. Hai vợ chồng cứ nỗ lực, đúng thời điểm mình sẵn sàng thì em bé sẽ đến. Tôi tin chắc như vậy.
Nguồn: sưu tầm